Thành thật là đức tốt, có thành thật bạn sẽ có được hưởng hạnh phúc (Phần 5)

V – Hãy biết chấp nhận sự thật, biết thích nghi với những điều không thể thay đổi

Harvard nói với sinh viên: Biết chấp nhận sự thật, biết thích nghi hoàn cảnh thì mới có thể thay đổi được thế giới. Muốn thành công, việc nắm bắt cơ hội vô cùng quan trọng, nhưng điều quan trọng hơn là phải biết thích nghi với thời thế, thích nghi với những người mình phải cạnh tranh.

Không ai sinh ra đã có sẵn tố chất để thành công, những tố chất này do học tập và thay đổi dần dần mới có được. Những người thành công đều biết chấp nhận sự thật, khi chưa đủ sức lực để thay đổi thời cuộc, cần phải biết thích nghi.

Triết gia nói: “Hãy thay đổi những thứ bạn có thể thay đổi và chấp nhận những thứ bạn không thể thay đổi được.” Đúng như vậy, muốn thay đổi hoàn cảnh thì rất khó nhưng thay đổi bản thân lại dễ dàng hơn nhiều. Con gái cần biết nhận thức rõ thời thế, không thể thay đổi được thì hãy thích nghi, tích cực chấp nhận mọi sự thật. 

Ví dụ Harvard   

 Năm 37 tuổi, Dương Giai theo học thạc sĩ tại Trường Quản lý nhà nước John F. Kennedy thuộc đại học Harvard và trở thành sinh viên khiếm thị nước ngoài đầu tiên trong lịch sử Harvard.

Trong thời gian học tập ở Harvard, Dương Giai được tiếp xúc với những học giả hàng đầu thế giới, như tiến sĩ Joseph Nye – Hiệu trưởng trường Kennedy, tác giả của cuốn sách Kĩ năng mềm được sử dụng những phần mềm ngôn ngữ tiên tiến nhất thế giới, nắm bắt những kiến thức mới nhất, giúp cô tìm thấy cho mình phương hướng phát triển cho sự nghiệp giáo dục và sự nghiệp người khuyết tật, đặc biệt có thêm nhiều kiến thức trong lĩnh vực giao tiếp đa văn hóa.

Cô cho biết: “Giao tiếp đa văn hóa chính là hiện tượng văn hóa do nhiều nền văn hóa trong một khoảng thời gian, không gian nhất định có sự va chạm, tác động, học tập, dung hòa lẫn nhau từ đó không ngừng phát triển.

Olympic và Paralympic chính là một hình thức thể hiện giao tiếp đa văn hóa, vừa thể hiện tinh thần quốc tế, vừa thể hiện bản sắc riêng của dân tộc. Chỉ những người có tầm nhìn phát triển và tâm thái tự tin, cởi mở với thế giới mới có thể vui vẻ giao lưu với những người xa lạ.

Những người tàn tật thông qua máy tính và tiếng Anh hoàn toàn có thể giao tiếp đa văn hóa giống như người bình thường.

Các nhà xã hội học cho rằng, thước đo của một xã hội tiến bộ phụ thuộc vào 2 yếu tố: Một là xã hội đó đối xử với người tàn tật như thế nào, hai là người tàn tật nhìn nhận bản thân thế nào.

Dương Giai có những kiến thức rất độc đáo về vai trò của người tàn tật đối với xã hội. Cô nhận thấy, trên nhiều phương diện, nhờ có người tàn tật, cuộc sống của mọi người mới thuận lợi hơn.

Thích nghi với môi trường sốngLà một người khiếm thị nhưng cô gái biết cách thích nghi với môi trường tại Havard.

Ví dụ như những hệ thống trạm báo có tiếng nói, đường dành cho người mù được sử dụng rộng rãi ở xe bus hay tàu điện ngầm hiện nay, ban đầu chỉ sử dụng cho người mù, nhưng lại mang lại lợi ích cho cả xã hội.

Hiện nay, những nhận thức của mọi người đối với Paralympic chỉ dừng lại ở mức độ là người bình thường giúp đỡ người tàn tật, coi Paralympic là hoạt động thi đấu thể thao đơn thuần của người khuyết tật. 

 Những năm gần đây, nhiều người khuyết tật tham gia các công tác của Paralympic như làm tình nguyện viên, thành viên ban tổ chức, huấn luyện viên, quan sát viên… khiến Paralympic thật sự trở thành hoạt động của người tàn tật, một vũ đài mang tinh thần độc lập, tự tôn, tự lập, tự cường… điều đó đã thực sự thể hiện được tư tưởng tiến bộ của Paralympic “siêu việt, dung hòa, cộng hưởng”.

Nhờ sự giáo dục của Harvard, Dương Giai đã thấy đồng cảm hơn với người tàn tật, muốn đóng góp nhiều hơn nữa cho người tàn tật trong xã hội. Chỉ trong một năm, Dương Giai đã hoàn thành chương trình Thạc sĩ Quản trị kinh doanh (MBA) của Harvard với số điểm cao nhất khoa.

Năm 2008, cô đảm nhận công tác cố vấn tình nguyện viên ban tổ chức Olympic Bắc Kinh, vận dụng những kiến thức đã học được ở Harvard để quản lý các tình nguyện viên, lập ra tiêu chuẩn giao tiếp đa văn hóa cho các tình    nguyện viên…

Mặc dù là người không may mắn, bị khiếm thị, nhưng bằng sự nỗ lực và kiên cường, Dương Giai đã không ngừng tạo ra kì tích, khiến mọi người vô cùng khâm phục. Harvard đã truyền cho Dương Giai một tinh thần, rằng: Một người có thể không nhìn thấy nhưng không thể sống không có mục đích, có thể không có thị lực nhưng không thể không có tầm nhìn.

Có được kiến thức bằng phương pháp nào không quan trọng bằng việc sử dụng những kiến thức đó để phục vụ cho xã hội như thế nào. Trong cuộc đời, mỗi người cần không ngừng nâng cao và hoàn thiện bản thân.

Dương Giai chia sẻ rằng, mong muốn của cô là sẽ dạy dỗ và giúp đỡ những người khiếm thị biết tiếng Anh, biết cách sử dụng máy tính để tiếp nhận thông tin… Cô sẽ không ngừng hành động và cống hiến cho xã hội. 

  •  Bài học Harvard

Thomas Hardy, tiểu thuyết gia theo chủ nghĩa hiện thực của Anh đã từng nói: “Cuộc đời của mỗi người là quá trình thích nghi không ngừng.”

Khi không thể thay đổi xã hội, chúng ta chỉ có thể thích nghi với xã hội mà thôi. Thích nghi là một tâm lí tích cực của con người.

Thích nghi để tiến bộ, phát triển, từ đó mới không coi việc miễn cưỡng sống tiếp với việc bất tài vô dụng là hai việc giống nhau; thích nghi là chiến thắng bản thân, có thể loại bỏ những thói quen xấu của bản thân, có dũng khí, trí tuệ và đạo đức khiến người khác khâm phục; thích nghi là trải nghiệm của cuộc đời, những người có phẩm đức cao sang sẽ không đánh đồng xóa bỏ những thứ lạc hậu, sẽ “gần mực” mà “không đen”; ngoài ra, thích nghi tức là biết chấp nhận, biết phân biệt, biết lựa chọn được mất.

Cha mẹ cần dạy con học cách chấp nhận tất cả sự thật, hãy biết thích nghi với những điều không thể thay đổi được.

1. Không thay đổi được hoàn cảnh thì phải thay đổi bản thân

Cha mẹ hãy nói với con rằng, mặc dù chúng ta không thể thay đổi thế giới nhưng chúng ta có thể thay đổi bản thân. Cuộc đời cũng như dòng nước vậy, con người chỉ có thể thích nghi với hoàn cảnh, thay đổi bản thân mà thôi.

Chỉ có như vậy mới có thể khắc phục nhiều khó khăn hơn, chiến thắng nhiều vật cản hơn, được là chính    mình; nếu như không thể tự nhìn thấy nhược điểm cũng như thiếu sót của bản thân, chỉ suốt ngày oán trách hoàn cảnh bất lợi rồi đặt mọi hi vọng vào việc thay đổi hoàn cảnh thì thực tế chỉ là mất công vô ích thôi.

phải biết thay đổi bản thân

2. Thích nghi là biết chấp nhận, cũng là thử thách

Thế giới là do Thượng đế sắp đặt, chỉ những người biết thích nghi mới có thể sinh tồn.” Cuộc đời của con người thực ra chính là quá trình không ngừng thích ứng với hoàn cảnh. Thích nghi là chấp nhận.

Chúng ta thường lưu luyến sự yên ổn của quá khứ, nhưng khi hiện thực khách quan biến đổi, chúng ta lại không muốn bước ra khỏi quá khứ, đối diện với thực tại, chấp nhận những thay đổi đó. Không muốn chấp nhận thực ra là không    muốn mất đi những thứ mình đã từng có: Một công việc được mọi người ngưỡng mộ, một người thực sự yêu mình, một người thân như sinh mệnh của mình, việc buôn bán làm ăn phát đạt…

Nhưng cuộc sống không như bạn mong đợi, thời khắc huy hoàng không còn nữa, chúng ta vẫn phải tiếp tục sống, cần phải chấp nhận những thay đổi không mong muốn trong cuộc sống.

Chấp nhận tức là trong thâm tâm bạn đã đồng ý, đã có thể dung nạp tình cảm; chấp nhận tức là bước ra khỏi sự hoài niệm, chấm dứt những cảm xúc không tốt một cách nhanh chóng, hướng đến tương lai, lấy lại tinh thần, tiếp tục hành trình.

Cha mẹ hãy nói với con gái rằng, thích nghi cũng là một thử thách, nếu như lần kiểm tra này con không đạt được vị trí cao nhất thì con cũng phải    chấp nhận sự thật này, sau đó tích cực thử thách bản thân, không ngừng tiến đến vị trí thứ nhất. 

3. Né tránh là một môn nghệ thuật và cũng là bản lĩnh

Né tránh là một môn nghệ thuật, đồng thời cũng là một loại bản lĩnh. Trong cuộc sống, ai không có được bản lĩnh sẽ bị cám dỗ, bị mệt mỏi, không thể sống và làm việc tốt được. Hiểu được điều này, cách sống, cách nghĩ và cách làm của bạn sẽ bước lên một tầm cao mới. Né tránh không phải là hồ đồ.

Né tránh là một cảnh giới cao, là một điều không đơn giản, nó còn khó hơn là phải đối mặt, điều này đòi hỏi con người phải thật sự có bản lĩnh, những người không có bản lĩnh sẽ không làm như vậy.

Dạy trẻ vượt qua những cám dỗDạy trẻ vượt qua những cám dỗ trước mắt.

Muốn học được cách né tránh, mỗi người phải tự mình rèn luyện và lĩnh ngộ đến một khoảng thời gian nào đó thì tự nhiên sẽ làm được.

Cha mẹ hãy nói với con rằng, trong cuộc sống cần biết né tránh bởi đây là một nghệ thuật sống. Mối quan hệ giữa người với người, giữa con người với xã hội lúc nào cũng có thể xuất hiện những điểm không hòa hợp, phải biết nghĩ cho người khác, lùi một bước để cuộc đời tốt đẹp hơn.

Hãy để nghệ thuật né tránh thể hiện những nét đẹp nhân cách của bạn. 

4. Từ bỏ là trí tuệ, cũng là một nét đẹp

Cuộc đời luôn là những lựa chọn, và từ bỏ cũng là một nghệ thuật lựa chọn, là bài học tu dưỡng mà ai cũng cần trải qua. Không dám dũng cảm từ bỏ sẽ không có những lựa chọn sáng suốt. So với việc tranh đấu không ngừng thì dũng cảm lựa chọn từ bỏ đôi khi lại là vô cùng sáng suốt.

Goethe từng nói: “Bí mật của cuộc đời chính là vì sinh tồn mà từ bỏ sinh tồn.” Từ bỏ cũng là trí tuệ. “Người thông minh nhìn thấy trước những điều chưa hình thành, người có trí tuệ là người biết tránh những nguy hiểm khi nó chưa xuất hiện”.

Con gái biết từ bỏ thì mới có thể khiến bản thân mình khoan dung hơn, khôn ngoan hơn. Từ bỏ không phải là do dự không quyết đoán, càng không phải là kết thúc mọi chuyện, mà là ung dung từng bước tiến lên cao, vì thế từ bỏ cũng là một nét đẹp.

Cha mẹ nên giúp con biết được rằng, những điều đã mất cũng là một trải nghiệm quý báu của bản thân. Trải qua những chuyện như thế sẽ cho con có những bài học đắt giá. Cha mẹ nên dạy con biết trân trọng   những điều đã qua, từ đó tạo ra những giá trị lớn hơn.

Từ bỏ là trí tuệTừ bỏ thói quen xấu chứng tỏ nghị lực của bản thân.

Dạy con một điều: Biết từ bỏ mới có được những thứ tốt hơn. Giống như khi con làm đổ bình sữa vậy, trong lúc vừa cầm cái bình trống không vừa khóc lóc, con sẽ biết cẩn thận hơn vào lần sau. Cha mẹ cũng cần giúp con biết chấp nhận sự thật.

Khi con làm đổ bình sữa, cha mẹ hãy giúp con tìm ra cách chấp nhận sự thật, bởi vì rốt cuộc sữa đã đổ đi rồi thì cũng không thể lấy lại được.

(Còn tiếp…)

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on linkedin
Scroll to Top