Điều gì khiến bàn ăn trở thành “đấu trường” giữa bé và bố mẹ (phần 2)

1. Đừng dùng phần thưởng để gây áp lực

 “Con phải ăn hết nếu không thì không có đồ ngọt sau bữa cơm đâu!”. Nếu ăn không hết, bé không được nhận “phần thưởng”.

Như vậy phần thưởng không có tác dụng cổ vũ mà cũng tạo ra áp lực. Daniel chưa đến ba tuổi, mẹ bé cho rằng, bé là một đứa trẻ biếng ăn.

Tuy cậu bé có thể hoàn toàn tự mình ăn tốt nhưng người mẹ luôn đút cho bé ăn. Bé không muốn ăn rau mà lại thích ăn đồ ngọt, nhất là chocolate. Khi mẹ muốn bé ăn rau, bé mím chặt hai môi.

Mẹ của Daniel dùng biện pháp sau, cô lấy từ trong tủ ra một thanh chocolate, nói: “Nhìn đây, bé cưng của mẹ, nếu dĩa hết rồi, con được thanh chocolate này. Nếu không, chúng ta sẽ mang nó sang nhà hàng xóm cho Miryarmu đấy.”

Daniel đương nhiên không muốn như vậy. Để có được món mình muốn ăn, bé phải ăn món bé không thích. Điều này đối với bé thật không hợp lý. Louis, 15 tháng, rất lười ăn, bé không thích dùng muỗng và luôn từ chối bình bú. Cho dù vậy, đồ thị thể trọng của cô bé vẫn tăng bình thường.

Dùng phần thưởng để dỗ dành con ăn uốngDùng phần thưởng để dỗ dành con ăn có thể gây tác dụng phụ.

Bố mẹ bé dùng biện pháp, cắt một lỗ lớn trên miệng núm, cho    đầy cháo sữa đặc vào bình. Mỗi đêm, Louis phải ăn 5 bình cháo sữa lớn như vậy – trong trạng thái nửa ngủ nửa tỉnh. Vì thế ban ngày bé không thấy đói, và trong bữa ăn của gia đình bé luôn khóc quấy.

Việc ăn cháo sữa luôn song hành với giấc ngủ vào ban đêm. Chỉ khi bỏ cách ăn tối này ban ngày bé mới có hứng thú ăn uống.

Hơn nữa việc này còn ảnh hưởng đến giấc ngủ của bé. Như vậy “thủ thuật” của bố mẹ đã cản trở việc ăn uống bình thường phù hợp với lứa tuổi.

Bé Thimu, 2 tuổi, mẹ bé phải bày ra một đống đồ chơi xếp hình khi ăn hoặc vừa cho ăn vừa đọc truyện tranh cho bé nghe.

Ba của Thimu thì phải giả làm chiếc máy bay trực thăng để dỗ bé ăn. Chaiang, 3 tuổi, khi ăn cơm được cho phép chạy vòng quanh nhà bếp. Khi chạy đến bên cha mẹ, mẹ sẽ nhanh chóng nhét thức ăn vào miệng bé. 

  • Không có áp lực nào tốt cả 

 Áp lực làm cho trẻ có phản ứng chống lại và làm theo ý mình. Gây áp lực với trẻ có nghĩa cha mẹ không tuân thủ quy tắc trò chơi.

Họ dùng thủ thuật ép con mình ăn nhiều hơn, nhưng đây không phải nhiệm vụ của họ. Nhiệm vụ của họ là lựa thức ăn và mang lên bàn ăn, như là công việc của họ đã hoàn thành.

Bạn mang thức ăn lên bàn nhưng không phải là nhét vào miệng trẻ Lejra là một cô bé không bình thường và hay có những phản ứng cực đoan.

Một hôm, Lejra ăn cà rốt và bị nghẹn. Tuy không đến nỗi khó thở bé khóc nhiều và bị nôn. Sau một tuần, bé ăn một miếng bánh mì và lại bị nghẹn, lần này không nghiêm trọng lắm nhưng bé phản ứng dữ dội.

Từ đó về sau, cô bé không muốn ăn đồ khô – không ăn những thứ phải nhai và chỉ ăn thức ăn đã nấu nhuyễn. Người mẹ thường lo con “quá gầy”. Muốn con phát triển tốt hơn, họ tạo ra áp lực. Và điều này thường không đem lại kết quả như mong muốn. 

2. Một số quan điểm sai lầm của bố mẹ

 “Đứa trẻ khỏe mạnh là phải có đôi má hồng”. Điều này không đúng! Trẻ không hồng hào cũng có thể khỏe mạnh. “Trẻ không ăn cơm, phải bị trừng phạt”. Điều này không đúng, ăn hay không là do có đói hay không, không liên quan đến bướng bỉnh hay ngoan ngoãn.

Cho nên thưởng hay phạt đối với việc ăn hoặc không là không hợp lý. “Nếu một đứa trẻ không ăn, trong vài ngày sẽ chết vì đói”.

Không đúng! Khi bị bệnh bé có thể không ăn vài ngày. Tuy thể trọng của bé hạ xuống nhưng khi hết bệnh, thể trọng sẽ được phục hồi. 

  •  Bạn hãy thử xem xét những vấn đề sau:

 Trong năm đầu tiên sau khi con bạn chào đời, mỗi tháng bé tăng bao nhiêu phần trăm so với thể trọng ban đầu? Bắt đầu từ cuối năm thứ hai, mỗi tháng thể trọng của trẻ tăng bao nhiêu phần trăm?

Đáp án là: trong năm thứ nhất, thể trọng trẻ tăng mỗi tháng bắt đầu từ cuối năm thứ hai tăng 1%. Trẻ tuy lớn nhưng tế ăn ít hơn, bạn thấy điều này hợp logic không?

Nhưng nhiều mẹ lại lo lắng. Ở lứa tuổi nhà trẻ, thể trọng bé tăng thì không phải là bé đang tăng chất béo mà là tăng cơ bắp.

Sai lầm của cha mẹMột số sai lầm của cha mẹ khiến bàn ăn trở thành cuộc chiến.

Có nghĩa là trẻ cần nhiều năng lượng. Không nấu nướng theo “chỉ huy”: Không để con tự quyết định mang gì lên bàn ăn Nấu nướng theo “chỉ huy” là gì?

Mời bạn đọc mẩu chuyện dưới đây về bé Tonga 5 tuổi. Một ngày cuối tuần chúng tôi đến thăm, và chứng kiến tình cảnh sau.

Tonga ngồi bên bàn nhìn những món ăn và nói: “Mẹ ơi, con không muốn ăn những thứ này!”. Mẹ bé lập tức đứng lên: “Con muốn ăn gì con yêu?” – “Con muốn ăn mì!”. Mẹ của Tonga để thức ăn của mình sang bên, đi nấu mì cho cô bé.

Khi dĩa mì được mang lên cho Tonga, cô bé lại phàn nàn: “Trên mì không có bơ! Không có bơ con không ăn!” – “Không sao con yêu, sẽ có bơ ngay. ”Mẹ Tonga lại đứng lên đi lấy bơ. Lúc này, Tonga mới ăn và chỉ ăn mì. Sau một lúc bé lại nói: “Cho nhiều bơ quá, món mì này ngán thật.

Con muốn ăn thứ khác!”. Mẹ Tonga làm bếp theo “chỉ huy” của con. Nếu Tonga không muốn ăn món này, cô bé bất mãn càu nhàu sẽ có ngay món khác. Điều này khiến bé quen dùng quyền lực của mình để “chỉ huy” mẹ.

Buổi sáng trước khi Arin đi học, mẹ cô hỏi: “Trưa nay mẹ làm món gì cho con?”. Arin có thể tự chọn hoặc chọn một trong những món mẹ đưa ra. Khi Arin đi học về, món cô bé muốn ăn đã bốc khói trên bàn. Thế nhưng vẫn thường có tình trạng căng thẳng.

Arin không muốn ăn nhiều, cô bé thường nói: “Con thực sự không muốn ăn nữa.” Tuy mẹ Arin không làm thêm món khác nhưng lần nào cũng tức giận: “Mẹ đã hỏi con rồi mà! Con nói muốn ăn khoai tây đánh nhuyễn! Sao giờ con lại nói không muốn?”. Thế là Arin phải ăn hết nếu không không được đứng dậy. 

3. Không để bé quyết định khi nào ăn 

 Nếu ăn uống không có phép tắc, bàn ăn luôn trở thành chiến trường. Để cho bé quyết định khi nào ăn và ăn thế nào sẽ dẫn đến hậu quả không tốt.

Có một số trẻ trong tay luôn cầm đồ ăn, vừa chạy chơi vừa ăn. Một số trẻ ít thấy đói vì suốt ngày bé đòi hỏi và thường được cho ăn nhiều đồ ngọt.

Cần dạy trẻ ăn uống đúng lúc đúng giờCần dạy trẻ thói quen ăn uống đúng lúc, đúng giờ.

Nhiều bà mẹ mỗi lần mang trẻ ra sân chơi thường đem theo thức ăn, bé đói lúc nào thì cho ăn lúc ấy. Nếu cha mẹ qui định thời gian của ba bữa ăn, ngoài ra còn có 1 – 2 bữa phụ cũng ăn bên bàn, tình trạng trên sẽ nhanh chóng kết thúc.

Cha mẹ cần có sự hạn chế đối với con cái, để cho bữa ăn không trở thành một vũ đài đấu tranh giành quyền lực giữa cha mẹ và con. 

  •  Chìa khóa vàng 

 Nếu cha mẹ muốn quyết định cho con ăn bao nhiêu thì họ đã tạo áp lực dẫn đến căng thẳng không và có tác dụng tốt. “Con không thể ăn thêm vì con quá mập”, câu này cũng tạo một áp lực.

Không cho trẻ ăn, trẻ sẽ cảm thấy bị đối xử tệ, và càng muốn ăn hơn. “Con cần ăn nhiều” cũng tạo áp lực. Cho con ăn bằng những biện pháp cưỡng bức, trẻ thường sẽ chống lại việc ăn. Không để trẻ quyết định mang gì lên bàn ăn, khi nào ăn và ăn gì.    

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on linkedin
Scroll to Top